____
QUỲNH HƯƠNG
____________________________________________________________________________________________________
Diễm bắt đầu biết mộng
mơ khi bước chân vào thời áo trắng. Năm ấy, dự trại hè
của trường tổ chức, nàng gặp Tuấn,
chàng ca sĩ và tay đàn guitar của ban văn nghệ trong
trường.
Trong đêm đầu tiên đốt lửa
trại ở băi biển, Tuấn đàn và hát bài Trả
Lại Em Yêu. Diễm đă
ngẩn ngơ ngồi nghe anh đàn và hát bài nhạc mà nàng
ưa thích nhất và cũng đang rất thịnh hành
thời bấy giờ.

H́nh như biết có người đang nh́n
ḿnh, Tuấn bỗng quay sang, vừa hát vừa đăm
đăm đôi mắt nh́n Diễm, khiến nàng luống
cuống cúi mặt. Trong
sự đồng lơa của bóng tối và ánh lửa
chập chờn ẩn hiện với những bóng đen
đang vây quanh, Diễm len lén nh́n Tuấn đang đàn và
hát hết bài này đến bài khác.
Đôi má nàng bỗng rực nóng một cách kỳ
lạ mặc dù gió biển từ ngoài khơi đang
thổi vào mát rượi.
Không biết có phải v́ ánh lửa bập bùng kia
đang hâm nóng đôi g̣ má hay v́ nàng đang hồi hộp
với những cảm giác thật kỳ lạ nên
nhiệt độ trong người tăng lên mănh
liệt.
Dường như có linh tính nên thỉnh
thoảng Tuấn lại quay sang nh́n Diễm, đôi mắt
chàng long lanh trong ánh lửa đang bập bùng cháy giữa
ṿng tṛn kia. Hai tia mắt giao
nhau như hai luồng điện âm dương chạm
vào, khiến cô nữ sinh ngây thơ lúc ấy cứ
ngẩn ngơ, tim đập rộn ră như muốn
vỡ tung nhảy ra ngoài.
Diễm thẹn thùng, thầm nghĩ, “Anh chàng ca sĩ
nổi tiếng đàn giỏi, hát hay nhất trong
trường mà lại để ư đến ḿnh sao?” Càng
nghĩ, đôi má Diễm càng ửng hồng và nóng ran.

Hôm sau, trong khi mọi người trốn
nắng trong nhà để nghỉ ngơi sau bữa ăn
trưa, Diễm lang thang thả bộ xuống bờ
biển. Cơ duyên t́nh cờ
đưa đến, nàng lại gặp Tuấn cũng
đang lang thang một ḿnh giữa buổi trưa hè và
từ đó hai người quen nhau.
Hai ngày trại hè sau đó, Tuấn thường
rủ Diễm ra ngồi trên những cồn cát vắng
vẻ để tâm sự.
Giữa bầu trời xanh ngát, cả hai im lặng ngồi
ngắm đàn chim hải âu bay lượn ngoài khơi, dơi
mắt nh́n theo từng cơn sóng biển vỗ ŕ rào, tung
cao bọt trắng xóa như những hạt kim
cương lóng lánh xuyên qua muôn ngàn tia nắng đang
rọi xuống. Những
giọt nước biển cuốn theo chiều gió
thổi vào, nhẹ nhàng đọng trên gương mặt,
trên môi hai người.
Những hạt nước nho nhỏ, mằn
mặn, lấm tấm như những hạt t́nh vừa
chớm nở trong đời.
Cả hai th́ thầm kể cho nhau nghe về cuộc
sống gia đ́nh, lớp học và các sở thích,
v.v…Diễm vốn tánh hay e thẹn với người
lần đầu mới quen nên chỉ ngồi nghe và
trả lời khi cần thiết.
Chỉ với ánh mắt nh́n nhau và những giây phút
ngồi cạnh nhau trong sự im lặng đó - sự im
lặng nhưng đồng cảm trong cùng một nhịp
đập của trái tim - cũng đủ làm cho nàng run
rẩy trong sự vui sướng nhẹ nhàng của
một thứ t́nh cảm lạ, đang dần dần len
lỏi vào trái tim nàng.
Kư ức đó đối với Diễm măi măi
là một kỷ niệm trong trắng, ngây thơ và dấu
yêu vô cùng!
*****

Sau trại hè, Diễm về nhà và bắt
đầu mộng mơ. Nàng
thường hay ngồi tư lự, nh́n ra cửa sổ,
ngó trời mây, ngắm trăng sao, để nhớ,
để thương và để mơ. Diễm bắt đầu
cắn bút và tập làm thơ...
Yêu
anh em làm thơ
Trên trang
giấy học tṛ
Trong gịng
chữ nho nhỏ
T́nh yêu
chạy quanh co
Nhưng cảm thấy làm thơ khó quá nên Diễm quay sang viết văn. Nàng bắt đầu tập viết nhật kư kể lại chuyện t́nh học tṛ của trại hè năm ấy, rồi chọn cho ḿnh một bút hiệu và gửi bài viết cho tờ báo học tṛ Tuổi Hoa. Diễm không ngờ truyện ngắn ấy lại được chọn đăng - một nỗi vui bất ngờ đối với một cô bé mới bước chân vào tuổi ô mai!

Hết hè, nhập học vào trường! Ngày đầu tiên đă nghe các
nữ sinh trong trường xầm x́ xôn xao. V́ những ai đă từng đi
trại hè năm ấy khi đọc truyện ngắn
của Diễm đăng trên báo Tuổi Hoa th́ đều
biết là viết về trại hè của trường
vừa qua, nên họ xúm lại x́ xào bàn tán t́m hiểu xem ai
là tác giả của bài viết đó, khiến Diễm
cảm thấy thích thú với cái bí mật nho nhỏ
của riêng ḿnh.
Nàng giả vờ đi ṿng quanh, đi ngang các
nhóm đang tụ năm tụ ba kia, để lén nghe xem
họ bàn tán như thế nào về tác giả bài
viết.
- Không
biết con nhỏ đó học lớp nào nhỉ?
- Chắc
nó học ban sáng.
- Anh
chàng đó là Tuấn trong ban văn nghệ đó. Đêm lửa trại tao có nghe
ảnh hát bài đó mà.
- Tụi bây có
biết con nhỏ đó là ai không?
Diễm đi ngang, giả vờ hỏi, vừa
tủm tỉm cười vừa nghĩ thầm, “Ḿnh không
nói th́ làm sao tụi nó biết được chứ!”
Thời cuôc thay đổi, chiến tranh lan tràn,
Diễm phải ĺa xa ngôi trường thân yêu ấy, bỏ
lại bạn bè thân thiết và...Tuấn - chàng trai
nước Việt đầu tiên đă làm trái tim bé
nhỏ của nàng rung động.
Kể từ dạo ấy, Diễm đă không c̣n là cô
bé ngây thơ thuở nào nữa.
Anh vội
vă trao bé cánh hoa sim
Bé ngẩn
ngơ trong khung cảnh im ĺm
T́nh hoa tím,
tím hoài trong kư ức!
*****
Thắm thoát mà đă bao nhiêu năm trôi qua, trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, Diễm tưởng rằng kư ức xa xôi về một thời dấu yêu và vui nhất trong đời đă không c̣n nữa. Cho đến khi một cô bạn rủ nàng về thăm lại thời áo trắng, mang Diễm trở về khung trời thơ mộng với những kỷ niệm thật thân thương của tuổi học tṛ xa xưa ấy.

Bồi hồi tưởng nhớ, Diễm
đi t́m về kỷ niệm xưa. Nàng lật quyển album đă vàng màu, nh́n lại
những tấm ảnh của ḿnh trong chiếc áo dài
trắng tươi cười giữa các bạn học,
ngồi trên chiếc xe đạp trong sân trường
với đôi mắt đen tṛn, hoặc đứng nghiêng
nghiêng mái tóc trước cổng trường dưới
cây phượng đỏ. Những kỷ niệm dấu
yêu ào ạt trở về, như bấy lâu nay vẫn
được cất giữ đầy ắp trong
một ngăn tủ kín nào đó ở trong bộ năo, trong
trái tim Diễm. Bây giờ
được mở cửa, những cảm xúc ấy
tuôn tràn ra, chất ngất! Và
những gương mặt trong quá khứ, những rung
động, những kỷ niệm xưa lần
lượt trở về với Diễm .
Hương Xưa
Ngày xưa
ta mộng làm thơ
Hong
t́nh anh đứng bên bờ dậu xanh
Hiên xưa giọt nắng long lanh
Nghiêng nghiêng nón lá mong anh đứng chờ
Dáng xưa hoa bướm ngẩn ngơ
Xôn xao chân bước ngây thơ vào đời
Trường xưa áo trắng rợp trời
Lụa là
mỏng mảnh khiến người ước mong
Đường xưa chiều đứng ngóng trông
Gót giày quấn quít guốc hồng xinh xinh
Ngơ xưa có kẻ si t́nh
Ôm đàn thờ thẩn một ḿnh triền miên
Lớp xưa có những t́nh riêng
Tay ôm chiếc cặp cười duyên đồng tiền
T́nh xưa ấp ủ không yên
Vấn vương ước vọng trăm ngh́n riêng
tư
Sân xưa hoa lá đong đưa
Giọng cười trong trẻo ban trưa đâu rồi
Hè xưa phượng nở đỏ trời
Tiếng giày tiếng guốc theo đời trôi nhanh
Những bài thơ t́nh thời áo trắng
được Diễm cảm xúc ghi lại. Từng gịng chữ, từng câu
trong các bài thơ ấy là một phút, một giờ, môt
ngày của một thời gian và không gian dấu yêu xưa,
là một quăng đời có thể nói là thơ mộng và
đẹp nhất của đời nàng. Diễm thầm cảm ơn cô
bạn đă đem nàng trở về với khung trời
kỷ niệm áo trắng thuở nào, nếu không th́ có
lẽ cái ngăn tủ học tṛ trong bộ nhớ
của nàng cũng sẽ chẳng bao giờ
được mở cửa.

Hương
xưa thoảng tóc hoa chanh
Bỗng như chợt thấy dáng anh năm nào
Ôi, thời áo trắng sống măi trong ta! Làm sao quên được!
Một đêm hè nhớ về thời áo
trắng.
Phố Biển - ltqh