Vẫn Là Em


q u y n h h u o n g


Mấy tháng nay, đọc các bài viết của các bạn gửi về để nàng edit trước khi đăng trong Kỷ Yếu, kể lại các kỷ niệm và bạn bè thời áo trắng, cùng được xem lại những hình ảnh về trường cũ, sân trường, dãy hàng lang với các học sinh đang đứng nói cười, v.v. trong lòng Diễm dâng lên những cảm xúc rộn ràng về một thời áo trắng thuở nào.

Ký ức xa xưa chập chờn hiện về, những gương mặt ẩn hiện đâu đó trong tiềm thức nay bỗng dưng được gọi về, được sống dậy.  Những tiếng nói lao xao trong sân trường ngày nào khi nàng mới bước chân vào cổng trường, những tiếng cười, tiếng bạn bè gọi nhau ơi ới, hẹn nhau đi phố, v.v.  Văng vẳng có tiếng nhạc trong quán cà phê bên đường vọng ra, “How can I tell her about you?” hoặc là “Tell Laura I love her.” 

Có tiếng xe Honda nổ trong sân trường, Diễm nhìn thấy cặp uyên ương Hải-Dung trong bộ đồ tennis trắng, chở nhau trên chiếc Honda từ từ chạy ra khỏi cổng sau buổi học.  Cặp Hải-Dung đối với Diễm tượng trưng cho tình yêu đang tỏa ngát của thời “Trưng Vương khung cửa mùa thu” và “Trả lại em yêu” thời bấy giờ.

“Còn nhớ lần đầu tiên gặp lại trong quán cà phê bên cạnh trường không anh?”

 

Diễm nhớ mãi cái cảm giác ngại ngùng, e thẹn khi lần đầu bước vào quán cà phê với các bạn gái, vì lúc nào nàng cũng nghĩ quán cà phê là dành cho phái nam. Cảm giác bị cặp mắt của các nam học sinh nhìn khi thấy đám con gái kéo vào quán khiến đôi chân Diễm luống cuống, tà áo dài trắng tự nhiên vướng víu lạ kỳ.   Trong khi mấy đứa bạn đang cười nói gọi nước uống, thì Diễm ngồi im lặng trong góc, lắng nghe những bản nhạc của Lobo, Bee Gees phát ra từ cái máy dĩa hát.   Đưa mắt tò mò nhìn chung quanh quán cà phê xem ra sao, thấy có vài cặp nam nữ đang ngồi riêng thủ thỉ, đàng kia có những nhóm con trai đang chuyện trò cười nói ồn ào rất vui vẻ.   Khẽ lén nhìn quanh một vòng xem có thấy ai quen không, thì ơ kìa có gương mặt sạm nắng quen thuộc của một người đã từng đứng bên ngõ, trước cửa lớp Toán Lý Hóa học hè ngày nào chờ Diễm vào lớp mỗi bữa, để rồi sau đó anh chỉ lẳng lặng vào ngồi phía sau cách nàng một hàng ghế.

 

Suốt buổi học, Diễm có cảm tưởng dường như có đôi mắt ai đó ở phía sau đang theo dõi từng cử chỉ, từng động tác của nàng.  Có khi lại cảm thấy cần cổ nhột nhạt như đằng sau đang có một bàn tay đang mơn trớn mái tóc dài của nàng vậy.  Trời mùa hạ nóng hay vì cảm giác có người đang nhìn mà đôi má Diễm hâm hấp nóng, nàng bỗng trở nên dịu dàng điệu bộ hơn mỗi khi giơ tay vén sợi tóc hoặc thay đổi thế ngồi.  Trong suốt thời gian học chung lớp hè ấy, anh chỉ đứng ở trước ngõ vào trường, chờ Diễm đến rồi chầm chậm theo sau vào lớp học mà không có lời nào làm quen cả....ngoài đôi mắt nhìn chăm chăm ấy!  Tình học trò lúc ấy sao mà ngây thơ khờ dại đến thế nhỉ?  Tình trong như đã mà mặt ngoài còn e thì làm sao mà tiến xa hơn được cơ chứ?  Diễm nghĩ lại mà thấy ức !




Trong quán cà phê lúc ấy, đôi mắt kia lại tiếp tục nhìn về hướng bàn Diễm, tim nàng lại đập nhanh, anh đã thấy nàng rồi chăng?  Chẳng lẽ duyên tình cờ đã đưa hai người vào học cùng một trường nữa hay sao?  Nhưng...không hiểu tại sao sau đó Diễm ít gặp anh hơn, có lẽ thời khóa biểu khác nhau chăng?  Và bẵng đi một thời gian sau thì nàng không thấy đôi mắt ấy nữa, có lẽ anh đã bỏ học hay đã đổi trường khác rồi?

Ngồi ghi lại những kỷ niệm, mà trước mắt Diễm như đang chiếu lại cuốn phim ngày xưa với những tà áo trắng tha thướt trong sân trường và dọc theo các dãy hành lang, xen lẫn giữa các áo sơ mi trắng, quần xanh.  Những con chim xanh non đang ríu rít cười nói ngày nào, giờ đây đã tản mác khắp bốn phương trời.

Dù đôi mắt không còn đong đầy những mộng mơ thuở nào, dù mái tóc thề đã thôi dài, nhưng “Em vẫn là Em ngày nào, và Anh ở phương trời xa đó, có nhớ gì không? ”





Người về qua phố cũ
Có thấy dưới trời xưa
Sân trường áo trắng tựu
Trong nắng vàng hanh trưa

Người về thăm trường cũ
Có đến dãy hành lang
Nghe tiếng cười rạn vỡ
Tiếng guốc rộn khua vang

Người về qua lối cũ
Nhớ hái phượng bên đường
Cài lên tóc tôi rũ
Như thuở biết vấn vương

Người về tìm hương cũ
Có nhớ bóng chiều xưa
Dưới hàng cây phượng rũ
Ta hôn nhau dại khờ

Người về qua ngõ cũ
Có thấy dáng một người
Cài chùm hoa phượng đỏ
Như màu máu tim tôi!

qh



Kỷ Niệm Thời Áo Trắng